Skies are crying, I am watching Catching teardrops in my hands Only silence, as it's ending, like we never had a chance. Do you have to make me feel like there's nothing left of me?
You can take everything I have You can break everything I am Like I'm made of glass Like I'm made of paper Go on and try to tear me down I will be rising from the ground Like a skyscraper, like a skyscraper
As the smoke clears I awaken and untangle you from me Would it make you feel better to watch me while I bleed All my windows still are broken but I'm standing on my feet
You can take everything I have You can break everything I am Like I'm made of glass Like I'm made of paper Go on and try to tear me down I will be rising from the ground Like a skyscraper, like a skyscraper
Go run run run I'm gonna stay right here Watch you disappear yeah Go run run run yeah it's a long way down But I'm closer to the clouds up here
You can take everything I have You can break everything I am Like I'm made of glass Like I'm made of paper Ohh Go on and try to tear me down I will be rising from the ground Like a skyscraper, like a skyscraper Like a skyscraper, like a skyscraper Like a skyscraper
Quite love this song. Demi is awesome xD Her voice is really great =X
là nơi trong kí ức bộn bề của mình. là nơi chúng ta lại là bạn.
mày còn nhớ không, Ngọc?
ngày tập trung ở nvt, chúng ta đều là những đứa bỡ ngỡ, xa lạ. Tao đã quay xuống nhìn mày, biết đâu bắt đầu một câu chuyện sẽ bớt lạc lõng. Mày nhìn tao. Khuôn mặt mày hốc hác, xanh xao, người thì ốm tong teo. Tao ước chi lúc đó đủ can đảm ôm mày. Và như thế ta quen nhau. Mỗi ngày tao mong đến trường gặp mày, kể mày nghe nhiều chuyện, tâm sự với mày. Mày luôn cảm thấy ghét bản thân vì những tàn nhang. Mài bị lũ con trai ác độc dè bỉu suốt ngày. Tao đã bảo vệ cho mày nhưng mãi mãi cũng không lấp đầy được nỗi buồn đó. Những ngày tháng đó vui lắm. Nhưng rồi cũng chấm dứt. Mày, tao, XQ thành bạn thân. Cùng chia sẻ nỗi buồn, niềm vui, hí hửng khi thấy trai đẹp. Vân vân và vân vân. Chúng ta chơi audition, quen những con người không thực kia. Nhưng mày lại quá tin tưởng. Mày thay đổi. Mày ít nói, mày lầm lì, mày chỉ đi với XQ. Tao tự hỏi, Tao làm gì sai? Rồi cãi nhau. Rồi giận hờn. Rốt cuộc, mày quay lưng đi. Thẳng tay phủi tình bạn này đi. Nếu mày ghét tao thì nói thẳng, tao sẽ ra đi. Đằng này mày vẫn khăng khăng quyết định đó. Tao ghê tởm lắm hả? Tao đáng bị trừng ohạt vậy sao?
Tóc tai, quần áo, cách nói chuyện, ánh mắt...có điều gì mày không thay đổi không? Cả ánh mắt khinh bỉ dành cho tao. Cách nói chuyện xa lạ nữa. Tháng trước gặp lại mày, mày vẫn vậy. Tao cố ý nhắn tin hỏi thăm thì nhận gáo nước lạnh của mày. Ô hay thì ra trước giờ mày là vậy. Tao chỉ tốn công mà thôi.
"Ngọc đã không muốn nhắc chuyện đó thì Nhung quan tâm làm gì?"
Hời hợt. Tình bạn của mày và tao là thế sao Ngọc?
Giờ đây tao vẫn nuối tiếc. Nuối tiếc lỗi lầm tao làm mày buồn nhưng tao sẽ không chọn cách làm bạn với mày nữa. Tao cũng phải trưởng thành, không thể để mày cứ khinh tao được. Cảm ơn ngày đó và xin lỗi bây giờ.
nơi ấy trời vẫn xanh ngắt...một tình bạn đẹp đẽ nảy nở và tàn lụi....
[tôi không biết nên đặt tít sao cho hay nên lấy hiện trạng bây giờ : tôi đang đau đầu vì đống bài tập hóa hữu cơ. =.=]
loay hoay chỉnh màu cho blog, tôi khá hài lòng màu và ảnh này. Tôi luôn thích blog mình màu tối không phải vì nỗi buồn u ám mà lòng tôi luôn chất chứa. Tôi không dùng màu sáng, tôi sợ người ta hay lầm tưởng blog sẽ luôn vui vẻ, trong sáng...
tôi nhớ yahoo 360* quay quắt. Fb không thể thay thế được cái cảm giác gần gũi với mọi người, thấu hiểu suy nghĩ, tình cảm của họ. Nỗi đau, niềm vui đan xen nhau.
bản thân tôi kỳ quặc. tôi biết chứ. nhưng tôi k phải đứa anti-xã hội. chỉ là tôi ít nói thôi, mệt mỏi, miên man trong dòng suy nghĩ của bản thân.